Ngồi đối diện Trần Vũ, Bàng giáo sư cố hết sức co người lại, nhưng với vóc dáng lực lưỡng của hắn, chuyện ấy quả thực không làm nổi.
Ngay vừa rồi, hắn tận mắt nhìn thấy Lạc Đồng, gã cao gầy và tên thấp bé bị lôi đi, mười ngón cào xuống đất, để lại từng vệt dài.
Tiếng kêu của bọn họ thê lương bi thiết, giọng điệu nghe đến xót lòng. Ai nấy đều không muốn bị sa thải, nhưng rốt cuộc vẫn không thể khiến Trần Vũ đổi ý.
Mất việc rồi, ba người này e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ quá hạn học khoản, bị Thiên Nguyên Tu Sĩ Quản Lý Ủy Viên Hội tịch thu nhà cửa, sau đó lưu lạc đầu đường xó chợ, cuối cùng đành chuyên tu Bạch Vũ tâm pháp, trở thành thí dược nhân lang bạt khắp các bệnh viện.




